Đâu Phải Cái Gì Cũng Mong Manh – Tủ Sách Thiên Đường Không Tuổi

Sách Ebooks PDF, Epub, Prc Đâu Phải Cái Gì Cũng Mong Manh – Tủ Sách Thiên Đường Không Tuổi Nguồn gốc: NXB Văn Hóa Văn Nghệ TP.HCM, Tác giả: Đoàn Thạch BiềnNXBNXB Văn hóa Văn nghệNăm XB2018, Trọng lượng (gr): 300Kích thước11 x 19Số trang264Hình thứcBìa MềmSản phẩm bán chạy nhấtTop 100 sản phẩm Truyện ngắn – Tản Văn bán chạy của tháng. Thuộc danh mục sách: SÁCH TIẾNG VIỆT VĂN HỌC TRUYỆN NGẮN – TẢN VĂN

ĐÂU PHẢI CÁI GÌ CŨNG MONG MANH – TỦ SÁCH THIÊN ĐƯỜNG KHÔNG TUỔI

Giới thiệu bộ sách Thiên đường không tuổi gồm: Anh Chi yêu dấu (Đinh Tiến Luyện), Tình yêu có màu gì (Từ Kế Tường), Cạn chén tình (Mường Mán), Ở một nơi ai cũng quen nhau (Hoàng Ngọc Tuấn), Đâu phải cái gì cũng mong manh (Đoàn Thạch Biền), Tuổi ngọc ngày chưa xưa (Nguyễn Thị Minh Ngọc).

Trước năm 1975 sách báo dành cho lứa tuổi học trò chỉ đếm trên đầu ngón tay. Về báo có: Thiếu nhi, Ngàn thông, Tuổi ngọc. Do nhu cầu của thị trường không chỉ đòi hỏi về báo, nên song song với việc ra báo những người thực hiện tờNgàn thông đã chủ trương mở thêm tủ sách Tuổi hoa gồm ba loại: Hoa xanh, Hoa tím vàHoa đỏ.Những người làm tờ báo Tuổi ngọc chủ trương ra tủ sách Tuổi ngọc. Nhà xuất bản Đời Mới có tủ sách Trăm hoa dành cho lứa tuổi mới lớn, và tủ sách Tay ngà dành cho lứa tuổi thiếu nhi.

Sách báo dành cho lứa tuổi học trò ngày đó in với số lượng lớn, bán rất chạy tạo thành một dòng văn học riêng, quy tụ rất nhiều nhà văn tham gia viết sách, cộng tác với các tờ báo, và tủ sách dành cho lứa tuổi học trò. Bên cạnh những nhà văn tên tuổi khác, viết không chuyên cho lứa tuổi học trò, lúc đó đã hình thành một số nhà văn trẻ viết chuyên cho lứa tuổi này như: Từ Kế Tường, Mường Mán, Hoàng Ngọc Tuấn, Đinh Tiến Luyện, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Thị Minh Ngọc. Họ là sáu cái tên có mặt thường xuyên trên tờ tuần báo Tuổi ngọc và là tác giả của những đầu sách dành cho lứa tuổi học trò tạo thành hiện tượng của dòng văn học “tươi xanh”, được gọi bằng một cái tên quen thuộc là “Tuổi của những tháng năm đẹp nhất đời người”.

Sau năm 1975, trừ Đinh Tiến Luyện định cư nước ngoài, Hoàng Ngọc Tuấn mất, còn lại bốn nhà văn: Từ Kế Tường, Mường Mán, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Thị Minh Ngọc đều hoạt động trên lĩnh vực báo chí, xuất bản, phim ảnh, sân khấu… tiếp tục có những tác phẩm dành cho lứa tuổi học trò.

Tủ sách “Thiên đườngkhông tuổi”do Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ Thành phố Hồ Chí Minh ấn hành đã tạo cơ hội cho các cây bút Tuổi ngọc ngày xưa cùng hội ngộ bên nhau. Tủ sách tập hợp tác phẩm chọn lọc của sáu nhà văn: Anh Chi yêu dấu (Đinh Tiến Luyện), Tình yêu có màu gì (Từ Kế Tường), Cạn chén tình (Mường Mán), Ở một nơi ai cũng quen nhau (Hoàng Ngọc Tuấn), Đâu phải cái gì cũng mong manh (Đoàn Thạch Biền), Tuổi ngọc ngày chưa xưa (Nguyễn Thị Minh Ngọc).

Vì sao là “Thiên đường không tuổi”? Bởi lẽ đời người chỉ có một, nhưng trải qua nhiều giai đoạn, tuổi nhỏ, mới lớn, trưởng thành, ra đời, trung niên và chạm ngưỡng tuổi già sống với hoài niệm. Ai cũng sẽ có lúc náo nức để trở về với những tháng năm đẹp nhất đời người, đó là vùng trời kỷ niệm, là “Thiên đường không tuổi”.

Chủ đề tình yêu là chủ đề muôn thuở cho cả đời người, cho nhiều lứa tuổi và nhiều thế hệ, đặc biệt là lứa tuổi mới lớn và đang trưởng thành. Sáu nhà văn chuyên viết cho lứa tuổi vừa tuyệt đẹp, vừa không kém phần rắc rối, phức tạp này với mỗi người mỗi vẻ, mỗi giọng văn riêng đã định hình thương hiệu, sẽ đề cập, giải quyết câu chuyện tình yêu muôn thuở cho nhiều lứa tuổi, nhiều thế hệ từ ngày xưa, vẫn chưa xưa và hôm nay ra sao?

Bài toán quá khó, lời giải đáp không hề đơn giản. Và chỉ có một cách trả lời: Hãy đọc kỹ sáu tác phẩm của sáu tác giả, đích thực là sáu câu chuyện tình và câu trả lời thường ở trang cuối cùng.

TỪ KẾ TƯỜNG

Đâu phải cái gì cũng mong manh

Thư gửi bạn đọc

Bạn thân mến,

Từ  năm  1974  đến  năm  2016,  tôi  đã được các Nhà xuất bản in 8 tập truyện ngắn: Ví  dụ  ta  yêu  nhau,  Bất  ngờ  phía  trái  tim, Phượng  yêu,  Đừng  đốt  cháy  bông  hồng,  Tôi thương mà em đâu có hay, Tôi hay mà em đâu có thương, Mây bay trong đầu, Chao. Vì lười biếng, mỗi khi sách được các Nhà xuất bản tái bản, tôi đều ghi “Tái bản có bổ sung”, có nghĩa là “bổ sung” thêm vài truyện mới viết, thay vì in hẳn một tập truyện ngắn mới viết.

Nhân dịp Nhà xuất bản Văn hóa – Văn nghệ có nhã ý tái bản một tập truyện của tôi, cùng với các bạn viết “một thời Tuổi Ngọc”, tôi  nghĩ  mình  không  thể  lười  biếng  đưa nguyên một tập truyện đã in, mà phải siêng năng đọc lại 8 tập truyện đã in, để chọn lựa 17 truyện in thành tập Đâu phải cái gì cũng mong manh.

Tại  sao  chỉ  chọn  17  truyện?  Tôi  xin phép dài dòng thưa rằng: Khởi đầu ước mơ văn chương của tôi là viết kịch. Kịch viết ra không ai diễn, báo cũng không đăng kịch, tôi bắt buộc phải chuyển qua viết truyện để kiếm sống.  Năm 1973, truyện ngắn  đầu tiên của tôi  với  bút  danh  Nguyễn  Thanh  Trịnh  được chọn  đăng  báo Tuổi  Ngọc –  báo  của  tuổi  ô mai. Bây giờ gọi là tuổi mới lớn hay tuổi teen.

Tôi bị ám ảnh câu tục ngữ “Con gái mười bảy bẻ gãy sừng trâu”, nên các nhân vật nữ của tôi  thường  ở  vào  lứa  tuổi  khỏe  mạnh  một cách khó hiểu đó. Trong khi tôi mười bảy chỉ đủ  sức  bẻ  gãy  một  cây  tăm,  chia  cho  nàng một nửa để nàng tự xỉa răng (vì tôi không có can đảm xỉa răng cọp… con). Tôi ước mơ (tôi luôn luôn sống với ước mơ có lẽ vì “ngấm” ca khúc I have a dream của ABBA): Tập truyện này  cũng  như  cô  gái  mười  bảy  tuổi,  khỏe mạnh một cách khó hiểu để “bẻ gãy” được khóa túi tiền mua sách của bạn. 17 truyện trong tập cũng sẽ giúp bạn đi  du  lịch  17  tỉnh,  thành  của  đất  nước  và thưởng thức những món ăn đặc sản của mỗi nơi. Bạn sẽ được no mắt và no bụng nếu bạn giàu trí tưởng tượng.

Để  “làm  mới”  những  truyện  cũ  (như phim remake), dưới mỗi truyện tôi viết thêm phần Tái bút (P/S).Không phải tôi muốn kéo dài truyện ngắn đã viết, mà tôi chỉ muốn bạn hiểu  thêm  chuyện  bên  lề  khi  tôi  viết  truyện đó.  Biết  đâu  chuyện  bên  lề  lại  thú  vị  hơn chính truyện! Sau cùng, bạn không cần phải mua 8 tập truyện đã in của tôi tốn nhiều tiền, bạn chỉ mua một cuốnĐâu phải cái gì cũng mong manh, đọc xong bạn sẽ biết hết những gì tôi đã viết. Bạn sẽ tiết kiệm được một khoản tiền để uống cà phê hay mua hoa tặng người yêu. Mặc dù sự tiết kiệm của bạn đã làm tôi rất đau lòng, nhưng tôi sẽ bắt chước nhà thơ da màu người Mỹ Langston Hughes: “Lạy Chúa!

Để ngăn mình khỏi khóc, con há miệng cười!”

Xin  cảm  ơn  Nhà  xuất  bản  Văn  hóa  – Văn nghệ và tất cả bạn đọc.

Sài Gòn, tháng 9/2018

ĐOÀN THẠCH BIỀN

Trích Trái tim bằng gỗ thông

Vì có cuộc họp quan trọng với các hãng nước mắm ở Phan Thiết, tôi phải theo ông Giám đốc đi làm biên bản mất ba ngày. Buổi tối về đến nhà, bác lao công trao cho tôi hai lá thư.

Một lá thư cho biết, tôi đã được nhận làm thư ký cho một hãng buôn ở Sài Gòn, nếu  muốn  làm  tôi  phải  về  Sài  Gòn  nhận việc  gấp.  Tôi  phân  vân  không  biết  quyết định thế nào. Ở Phan Rí được sáu tháng, tôi đã mến người dân ở đây. Họ rất chân thật và sẵn lòng giúp đỡ người lạ. Mảnh đất này tuy nhỏ bé, nhưng rất hậu đãi những người phương  xa  đến  lập  nghiệp.  Nắng  ở  đây có  làm  da  tôi  đen  sậm,  nhưng  không  khí trong lành của vùng biển đã giúp tôi khỏe mạnh hơn xưa. Tôi cũng bắt đầu ghiền mùi nước mắm, một mùi hương khó quên như hương tóc người tình đã xa, nhưng tôi vẫn nhớ  rõ ràng  vào  những  đêm  mưa.  Ở  Sài Gòn dĩ nhiên vui vẻ hơn, bạn bè đông hơn và có nhiều cơ hội tiến thân hơn, nhưng tôi chưa muốn xa cô bé. Tình yêu tôi đã bắt hụt nhiều lần vì với cao quá, lần này nó đang nằm trong tầm tay tôi, không lẽ tôi lại bỏ mất dịp may này?

Lá thư thứ hai của cô bé gửi đến sáng nay. Em cho biết trường em đã nghỉ hè, gia đình em mới mở một đại lý bán nước mắm ở Đà Lạt, em sẽ theo má lên trên đó buôn bán và xin chuyển lên học ở trường trung học  Bùi  Thị  Xuân.  Em  đã  đến  tìm  tôi  hai lần, nhưng không gặp và sáng mai em phải đi  sớm  một  mình,  vì  má  em  đã  đi  trước.

Em  viết:  “Thôi  ông  khỏi  tiễn  đưa  làm  gì cho mất công. Thiên hạ biết cười chết. Em muốn chúng ta chia tay âm thầm. Nếu gặp ông ở bến xe, em sẽ không viết thư cho ông nữa và khi nào có dịp về Phan Rí thăm ba, em cũng không thèm ghé thăm ông”.

Tờ mờ sáng hôm sau, tôi đã có mặt tại bến xe. Trời hơi lạnh vì đêm qua mưa suốt  đêm,  tôi  co  ro  đứng  núp  trong  bóng tối  một  hiên  nhà  mong  nhìn  thấy  cô  bé một lần nữa, trước khi chia tay. Khoảng 5 giờ, tôi thấy em một  mình mang  xách tay đi ra từ một con hẻm nhỏ. Em đến mua vé ở quầy bán vé rồi bước lên xe ngồi ở một ghế gần cửa. Thây kệ thiên hạ cười, thây kệ những  lời  em  dặn  trong  thư,  tôi  chạy  vội đến gặp em. Cô bé nói:

–  Ông  không  nghe  lời  em  hả.  Được rồi, em sẽ làm đúng theo những gì em đã viết trong thư.

Tôi  đưa  mắt  nhìn  em  chẳng  biết nói gì. Tôi luôn luôn chẳng biết nói gì vào những dịp chia tay. Mãi đến khi xe rồ máy chạy,  tôi  không  ngăn  được  đưa  tay  nắm chặt bàn tay nhỏ bé của em bỏ ra ngoài cửa xe. Cô bé nói như sắp khóc:

– Ông là một con mọt…

Chúa ơi! Một người bảnh bao như tôi lại có hình dáng như con mọt sao? Cô bé bị loạn thị chăng?

– Ông là một con mọt kinh khủng, đã ăn ruỗng trái tim bằng gỗ thông của em!

(Phan Rí, 1973)

can chen tinh - tu sach thien duong khong tuoi

CẠN CHÉN TÌNH – TỦ SÁCH THIÊN ĐƯỜNG KHÔNG TUỔI

Can chen tinh

Tac gia: Muong Man

Gioi thieu bo sach Thien duong khong tuoi gom: Anh Chi yeu dau (Dinh Tien Luyen), Tinh yeu co mau gi (Tu Ke Tuong), Can chen tinh (Muong Man), O mot noi ai cung quen nhau (Hoang Ngoc Tuan), Dau phai cai gi cung mong manh (Doan Thach Bien), Tuoi ngoc ngay chua xua (Nguyen Thi Minh Ngoc).

Truoc nam 1975 sach bao danh cho lua tuoi hoc tro chi dem tren dau ngon tay. Ve bao co: Thieu nhi, Ngan thong, Tuoi ngoc. Do nhu cau cua thi truong khong chi doi hoi ve bao, nen song song voi viec ra bao nhung nguoi thuc hien toNgan thong da chu truong mo them tu sach Tuoi hoa gom ba loai: Hoa xanh, Hoa tim vaHoa do.Nhung nguoi lam to bao Tuoi ngoc chu truong ra tu sach Tuoi ngoc. Nha xuat ban Doi Moi co tu sach Tram hoa danh cho lua tuoi moi lon, va tu sach Tay nga danh cho lua tuoi thieu nhi.

Sach bao danh cho lua tuoi hoc tro ngay do in voi so luong lon, ban rat chay tao thanh mot dong van hoc rieng, quy tu rat nhieu nha van tham gia viet sach, cong tac voi cac to bao, va tu sach danh cho lua tuoi hoc tro. Ben canh nhung nha van ten tuoi khac, viet khong chuyen cho lua tuoi hoc tro, luc do da hinh thanh mot so nha van tre viet chuyen cho lua tuoi nay nhu: Tu Ke Tuong, Muong Man, Hoang Ngoc Tuan, Dinh Tien Luyen, Doan Thach Bien, Nguyen Thi Minh Ngoc. Ho la sau cai ten co mat thuong xuyen tren to tuan bao Tuoi ngoc va la tac gia cua nhung dau sach danh cho lua tuoi hoc tro tao thanh hien tuong cua dong van hoc “tuoi xanh”, duoc goi bang mot cai ten quen thuoc la “Tuoi cua nhung thang nam dep nhat doi nguoi”.

Sau nam 1975, tru Dinh Tien Luyen dinh cu nuoc ngoai, Hoang Ngoc Tuan mat, con lai bon nha van: Tu Ke Tuong, Muong Man, Doan Thach Bien, Nguyen Thi Minh Ngoc deu hoat dong tren linh vuc bao chi, xuat ban, phim anh, san khau… tiep tuc co nhung tac pham danh cho lua tuoi hoc tro.

Tu sach “Thien duongkhong tuoi”do Nha xuat ban Van hoa – Van nghe Thanh pho Ho Chi Minh an hanh da tao co hoi cho cac cay but Tuoi ngoc ngay xua cung hoi ngo ben nhau. Tu sach tap hop tac pham chon loc cua sau nha van: Anh Chi yeu dau (Dinh Tien Luyen), Tinh yeu co mau gi (Tu Ke Tuong), Can chen tinh (Muong Man), O mot noi ai cung quen nhau (Hoang Ngoc Tuan), Dau phai cai gi cung mong manh (Doan Thach Bien), Tuoi ngoc ngay chua xua (Nguyen Thi Minh Ngoc).

Vi sao la “Thien duong khong tuoi”? Boi le doi nguoi chi co mot, nhung trai qua nhieu giai doan, tuoi nho, moi lon, truong thanh, ra doi, trung nien va cham nguong tuoi gia song voi hoai niem. Ai cung se co luc nao nuc de tro ve voi nhung thang nam dep nhat doi nguoi, do la vung troi ky niem, la “Thien duong khong tuoi”.

Chu de tinh yeu la chu de muon thuo cho ca doi nguoi, cho nhieu lua tuoi va nhieu the he, dac biet la lua tuoi moi lon va dang truong thanh. Sau nha van chuyen viet cho lua tuoi vua tuyet dep, vua khong kem phan rac roi, phuc tap nay voi moi nguoi moi ve, moi giong van rieng da dinh hinh thuong hieu, se de cap, giai quyet cau chuyen tinh yeu muon thuo cho nhieu lua tuoi, nhieu the he tu ngay xua, van chua xua va hom nay ra sao?

Bai toan qua kho, loi giai dap khong he don gian. Va chi co mot cach tra loi: Hay doc ky sau tac pham cua sau tac gia, dich thuc la sau cau chuyen tinh va cau tra loi thuong o trang cuoi cung.

TU KE TUONG

Trich doan Nhung chum trai do

 “Nguoi xa vang nho chang canh nay? Con nho khong ga trai ban cua nhung mua vang xua? Dinh dung rang can bat cai nut chai, ngua co tu tung ngum lon, lang nghe chat men nong lang sau vao da thit, ngam tham tham vao tan ruot khoi tinh dau.

Sao nguoi ngoi giat duoi nhung bac da reu rong sang nay khong phai la Thanh ma la chi Thuan? Thanh da tung ngoi giat nhu the suot muoi, muoi lam nam ma! Biet dau gio nay Thanh cung dang tren mot ben song khac giat ao cho chong, giat phai luon tinh co xu. Bao gio em moi co dip mang than ve vuon cu, gap anh trong dang voc co ban xua, ke chuyen mua mang nang mua,

chang phai chuyen chong con deo bong lan dan. Tre muon het roi. Thang nang la vuon ot do. Tu nay dau co nghin thang nang Thanh cung khong ve. Dinh ve vuon cu trong phut tre muon nay, giong thien ha voi bao lan hut chuyen khac.

Tai nghe con ban co doi

Long ta nong nay nhu voi moi ham

Cam tay con ban khoc tham

Ngay ray que da xa tram tram oi!

Con ban gio da co doi. Con ban trong ca dao con de cho nguoi tinh cam tay ma khoc tham. Con ban cua minh chang chiu cho ban tay, chi cho chai ruou. Ruou tham toi dau, Dinh nghe long nong nay toi do. In het voi moi ham. Anh va em. Gai trai moc mac tua que va tram, hai thu cay rung tran quy. Que da la con thuyen khuat mu vao nui song dang lon, tram nam khong ngoai co quay dau. Tram ve giua mua hiu quanh nhu long thoi quen nguoi, quen nguoi”.